Thịt nướng trên vỉ sắt kêu xèo xèo bốc khói nghi ngút, cả bàn rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi mà khó tả.
Bàn Tuấn là người lên tiếng trước. Cậu ta nuốt nước bọt, hỏi điều mà ai nấy cũng đang thắc mắc: "Thú chẳng phải... không tấn công người thường sao?"
"Đúng vậy." Bạch Thỏ chỉ chờ cậu ta hỏi câu này, "Quy tắc này áp dụng ở mọi nơi, nhưng rõ ràng là cô dâu đã phá vỡ nó."
"Tại sao chứ?" Cao Dương không hiểu.
"Ai mà biết được. Có lẽ sau khi trở thành bán nhân, tâm trí cô ta đã có chút biến đổi, cũng có thể do mạch phù văn đã gây ra tác động kỳ lạ nào đó đến cô ta." Bạch Thỏ khẽ nhún vai, "Dù sao thì hiểu biết của chúng ta về mạch phù văn vẫn còn quá ít."
"Tóm lại, cô ta đã trở thành một bug. Chắc hẳn cô ta đã dùng một loại can thiệp tinh thần nào đó để đánh thức toàn bộ Thú trong thôn, phanh thây cả nhà Hoa Tử. Nhưng điều thú vị là, cô dâu kia cũng khiến Thú cả thôn phanh thây luôn cả mình, có thể hiểu đây là một cách tự sát."
"Kỳ lạ thật đấy." Cảnh sát Hoàng lắc đầu, "Mãi mới biến thành người được, vậy mà lại đi tự sát."
"Có gì lạ đâu," Ngô Đại Hải cười tỏ vẻ chẳng bận tâm, "biết đâu cô ta hối hận thì sao, thấy làm người chẳng thú vị bằng làm Thú nên muốn đầu thai làm lại từ đầu."
"Cũng không loại trừ khả năng này," Bạch Thỏ một tay chống cằm, "Xét về kết quả, cô dâu đã tự sát thất bại. Nhờ có mạch phù văn, phần đầu của cô ta vẫn 'sống' sót, giữ lại được chấp niệm mãnh liệt lúc sinh thời, lại còn sở hữu trí tuệ nhất định. Sau một thời gian dài dị hóa, nó đã biến thành con quái vật tóc mà chúng ta đã thấy."
"Còn lũ Thú ở thôn Cổ Gia, chúng quay về hình dạng con người, xóa sạch mọi dấu vết gây án, khiến mọi thứ trở nên hợp lý, đồng thời cũng quên sạch mọi chuyện. Dưới góc nhìn của cảnh sát: cả nhà Hoa Tử bị sát hại phanh thây, đầu của cô dâu thì không tìm thấy. Tiếp đó, dân làng làm tang lễ cho gia đình Hoa Tử, rồi cả thôn biến mất chỉ sau một đêm..."
Bạch Thỏ chợt khựng lại.
Vài giây sau, cô chủ quán nướng bưng một chiếc khay khoan thai bước tới. Dáng người cô quyến rũ bốc lửa, khắp người toát ra một mùi hương nồng nàn mê đắm. Cô đặt khay xuống, bên trên bày bảy ly đồ uống: "Nước ô mai đặc chế của quán, thanh nhiệt giải khát, mọi người nếm thử chút nhé?"
"Cảm ơn nhé." Bạch Thỏ là người đầu tiên nhận lấy ly nước ô mai.
Những người còn lại cũng lần lượt cầm một ly.
Cao Dương nhấp một ngụm nhỏ: "Vị ngon đấy."
"Thích là tốt rồi." Cô chủ mỉm cười nhẹ nhàng, đuôi mày toát lên nét lả lơi đầy phong tình.
Mấy người đàn ông nhìn đến mê mẩn, nhất thời suýt quên luôn cả giới tính thật của cô chủ.
"Mọi người cứ từ từ thưởng thức." Cô chủ quay người rời đi. Mãi cho đến khi người đã đi khuất, cảnh sát Hoàng mới cảm thán một câu: "Thiên phú đáng sợ thật đấy."
"Tách." Bạch Thỏ búng tay một cái, "Được rồi, tập trung lại nào. Ráng chút nữa thôi, giảng xong là tan lớp."
"Mời cô giáo giảng tiếp." Mọi người vừa uống nước ô mai vừa hùa theo nhập vai.
"Một bán nhân lôi kéo Thú cả thôn cùng nhau phá vỡ quy tắc. Cho dù cảnh sát không phá được án thì bọn họ vẫn không thoát khỏi sự trừng phạt của Thương Đạo."
Cao Dương vừa định mở miệng, Bạch Thỏ đã giơ tay ngăn lại: "Tôi biết cậu muốn hỏi gì."
"Thương Đạo chỉ là cách gọi quen thuộc của mọi người thôi." Bạch Thỏ thoáng suy nghĩ, "Ừm, thực ra nó là tên gọi chung cho quy tắc vận hành, quy luật và trật tự của thế giới này.""Một bộ phận lớn người thức tỉnh cho rằng, thế giới này, cũng như mối quan hệ giữa con người và Thú hiện tại, hay sự hình thành của các loại quy tắc, đều do một thế lực vô hình nhưng vô cùng cường đại thao túng. Thế lực này giống như 'Trời xanh' hay 'Đạo' mà người xưa hay nhắc tới: không có lập trường, không có cảm xúc, không thể thấu hiểu và tuyệt đối không thể làm trái."
"Tất nhiên, cũng có một số ít người thức tỉnh lại nghĩ trạng thái của nó giống với một siêu trí tuệ nhân tạo máu lạnh vô tình hơn. Nó là sản phẩm bậc cao của một nền văn minh tiên tiến mà chúng ta không tài nào hiểu nổi, và mạch phù văn cũng bắt nguồn từ nền văn minh đó."
"Trên đây là hai luồng suy đoán phổ biến nhất. Tóm lại, dù là Thương Đạo hay siêu trí tuệ nhân tạo đi chăng nữa, thì nó đều áp đặt một hệ thống luật lệ cực kỳ nghiêm ngặt lên loài Thú. Trong đó, điều quan trọng nhất chính là: Tuyệt đối không được tấn công con người chưa thức tỉnh. Một khi vi phạm, chúng sẽ phải chịu trừng phạt. Hình phạt này được chúng ta gọi là — Thiên Phạt."
"Cho nên cả thôn Cổ Gia mới phải chịu Thiên Phạt." Cao Dương đã hiểu ra vấn đề.
"Đúng vậy." Bạch Thỏ gật đầu, "Theo bọn tôi suy đoán, chính vì cô dâu bán nhân kia đã giết người nên Thương Đạo mới nhấn chìm cả thôn Cổ Gia xuống lòng đất sâu một ngàn mét. Toàn bộ Thú trong thôn cứ phải lặp đi lặp lại những việc chúng đã làm trong mười mấy ngày đó, vĩnh viễn không có hồi kết. Cậu cũng đừng hỏi tôi tại sao Thương Đạo lại trừng phạt như thế, tôi chịu thôi. Nhưng xét theo kết quả thì lũ Thú này chẳng khác nào đang ngồi tù, và Tóc Quái dĩ nhiên cũng bị nhốt luôn trong đó, không thể thoát ra ngoài."
"Còn về thôn Cổ Gia trên mặt đất hiện tại, các cậu có thể hiểu nôm na là Thương Đạo đã dùng một loại công nghệ in 3D để sao chép ra một thôn Cổ Gia giống y như đúc, nhằm thay thế cho cái thôn cũ đã bị nhấn chìm xuống lòng đất kia."
Bạch Thỏ vỗ tay cái bốp: "Giảng xong rồi, đại khái là vậy đấy. Các em học sinh có chỗ nào chưa hiểu thì cứ việc giơ tay phát biểu nhé."
Không ai lên tiếng, mọi người đều đang cố gắng tiêu hóa lượng thông tin quá mức bùng nổ này.
"Xời," Ngô Đại Hải ra dáng tiền bối, vỗ vỗ vai Bàn Tuấn, "hồi mới biết mấy chuyện này, tôi cũng y hệt các cậu thôi, sốc đến mức nứt toác cả tam quan. Nhưng bấy nhiêu đây đã là cái đinh gì! Có biết Cánh Cổng Chung Yên là gì không? Có biết Triều Tịch Đỏ Thẫm là gì không? Bài tập các cậu cần phải học bù còn nhiều lắm!"
"Được rồi, hôm nay buôn chuyện tới đây thôi, cứ từ từ mà làm quen." Bạch Thỏ đứng dậy vươn vai một cái, "Mọi người cứ thong thả ăn uống nhé, tôi đi trước đây."
"Khoan đã," Cao Dương gọi giật Bạch Thỏ lại, "tôi còn một câu hỏi cuối cùng."
"Cậu hỏi đi."
"Bây giờ chúng ta nên làm gì?" Cao Dương có chút mờ mịt.
"Câu hỏi này à..." Bạch Thỏ đảo mắt một vòng, "Nói chuyện trước mắt thì, việc các cậu cần làm bây giờ là phải trở nên mạnh mẽ hơn, đây là bài học bắt buộc của người thức tỉnh. Càng mạnh thì tỷ lệ bị Thú, đồng loại, bán nhân, sinh vật dị hóa hay những kẻ thù khác giết chết sẽ càng thấp, cơ hội sống sót qua đợt Triều Tịch Đỏ Thẫm tiếp theo cũng sẽ cao hơn."
Triều Tịch Đỏ Thẫm?
Nghe có vẻ rất đáng sợ, nhưng nếu Bạch Thỏ đã chủ động nhắc tới thì hẳn đây là thông tin được phép công khai, sau này có cơ hội tìm hiểu tiếp cũng không muộn.
"Còn nói chuyện to tát hơn thì, việc các cậu... không, phải là việc toàn bộ người thức tỉnh chúng ta cần làm, chính là nhanh chóng tìm ra mười hai khối mạch phù văn. Về mặt lý thuyết, chỉ cần tập hợp đủ mạch phù văn là có thể mở ra Cánh Cổng Chung Yên. Tuyệt đại đa số người thức tỉnh, bao gồm cả tổ chức của chúng ta đều tin rằng, mở ra Cánh Cổng Chung Yên là bước đầu tiên để xua tan màn 'sương mù', và có lẽ cũng là bước then chốt nhất."
Bạch Thỏ bỗng chốc có vẻ chán nản, trong mắt thoáng qua một tia u ám: "Có điều... chuyện này quá khó.""Khó tìm lắm sao?" Cảnh sát Hoàng hỏi.
"Đúng vậy, mạch phù văn xuất hiện không theo quy luật nào cả, tìm được hoàn toàn dựa vào may mắn. Nhưng đây chưa phải chuyện khó nhất, dù sao chỉ cần đủ thời gian thì sớm muộn gì cũng gom đủ thôi." Giọng Bạch Thỏ lạnh đi vài phần, "Điều khó hơn là, sau khi gom đủ mạch phù văn rồi thì thống nhất giao cho ai."
"Trong giới người thức tỉnh không có..." Cao Dương cố tìm từ ngữ thích hợp, "... thủ lĩnh sao?"
"Thủ lĩnh cái rắm," Ngô Đại Hải vẫn ngồi vắt chéo chân, "Rắn mất đầu, quân phiệt cát cứ, tam quốc phân tranh..."
"Tuy dùng thành ngữ không chuẩn lắm, nhưng đại ý thì đúng rồi đấy." Bạch Thỏ cười cười, "Đến lúc đó, e là giữa những người thức tỉnh sẽ nổ ra một cuộc nội chiến toàn diện. Trong giới người thức tỉnh có một nhà toán học từng lập ra mô hình đánh giá rủi ro, kết quả tính toán cho thấy: nếu thật sự có ngày ấy, 94% người thức tỉnh sẽ bỏ mạng vì nội chiến, cuối cùng mới sinh ra một vị thủ lĩnh. Người đó sẽ dẫn dắt những người thức tỉnh còn sống sót mở Cánh Cổng Chung Yên, tiếp tục tiến về phía trước..."
"Thành thật mà nói, tôi chẳng mong chờ ngày đó đến chút nào." Bạch Thỏ cười như không cười, "Dù sao thì ai dám đảm bảo mình thuộc 6% ít ỏi còn lại chứ không phải nằm trong số 94% kia?"
Cao Dương im lặng.
Cảnh sát Hoàng cau mày.
Thanh Linh mặt không cảm xúc.
Bàn Tuấn nuốt nước bọt cái ực.
"Sợ cái đếch gì chứ!" Một giọng nói hào sảng, vang dội cất lên. Chẳng biết Vương Tử Khải đã tỉnh từ lúc nào, hắn giẫm hẳn một chân lên bàn nướng, vung tay hô to: "Trong vòng một năm, tôi đảm bảo sẽ đập nát lũ người thằn lằn, san bằng mấy tổ chức khác, mở toang cái cánh cổng rách nát kia ra, dẫn dắt mọi người đi tới thắng lợi!"
Thoáng chốc, quán đồ nướng đang ồn ào bỗng chìm vào im lặng như tờ. Mấy chục thực khách đồng loạt bỏ đồ ăn trong tay xuống, quay đầu trố mắt nhìn Vương Tử Khải đang đứng nghênh ngang trên bàn, cùng mấy người đang ngồi cạnh hắn.



